Chelsea: Đội hình đông nhất Ngoại hạng Anh nhưng lại “lệch” một cách khó hiểu
Chelsea: Đội hình đông nhất Ngoại hạng Anh nhưng lại “lệch” một cách khó hiểu
Không ai có thể phủ nhận rằng Chelsea dưới thời Todd Boehly từng là hình mẫu của sự tiêu xài hoang phí trên thị trường chuyển nhượng. Nhưng nếu nghĩ rằng mọi chuyện đã thay đổi sau hai năm “thắt lưng buộc bụng”, thì bạn đã nhầm. The Blues vẫn đang sở hữu lực lượng đông đảo nhất Premier League với 38 cầu thủ còn hợp đồng, hơn Tottenham một người và vượt xa mức trung bình 29,4 của giải. Con số ấy cho thấy một sự cải thiện về mặt số lượng – giảm 20 cầu thủ so với mùa trước – nhưng vẫn chưa giải quyết được căn bệnh cố hữu: sự mất cân bằng nghiêm trọng giữa các tuyến.
Điều khiến tôi cảm thấy khó hiểu nhất là cách Chelsea phân bổ nguồn lực. Họ như một kẻ giàu có nhưng lại mua sắm theo kiểu “được voi đòi tiên”, nhồi nhét quá nhiều cầu thủ vào những vị trí không thực sự cần thiết, trong khi khu vực quan trọng nhất lại bị bỏ ngỏ. Hãy nhìn vào hàng thủ: ở cánh phải, Reece James, Malo Gusto và Josh Acheampong đã đủ tạo nên cuộc cạnh tranh khốc liệt, vậy mà Chelsea vẫn chi 57 triệu euro để mang về Marco Palestra từ Atalanta. Một vị trí, bốn con người – đó không còn là sự đầu tư, mà là sự lãng phí trắng trợn.
Trung vệ còn bi đát hơn. Tám cái tên gồm Levi Colwill, Trevoh Chalobah, Wesley Fofana, Tosin Adarabioyo, Benoit Badiashile, Mamadou Sarr, Axel Disasi và Aaron Anselmino cùng tranh hai suất đá chính. Bạn thử tưởng tượng xem, duy trì động lực thi đấu cho tám người khi chỉ có hai người được ra sân thường xuyên là điều không tưởng. Ai đó sẽ phải ngồi dự bị dài hạn, hoặc tìm đường ra đi trước khi kỳ chuyển nhượng đóng cửa.
Trên hàng công, câu chuyện cũng chẳng sáng sủa hơn. Pedro Neto, Estevao, Geovany Quenda cạnh tranh nhau ở cánh phải. Alejandro Garnacho và Jamie Gittens chia nhau cánh trái, trong khi Mykhailo Mudryk vẫn chưa thể trở lại vì án phạt doping. Đáng nói nhất là vị trí trung phong: Joao Pedro, Liam Delap, Emmanuel Emegha, Marc Guiu và Nicolas Jackson – năm người cho một suất đá chính. Thật khó để gọi đây là một kế hoạch xây dựng đội hình thông minh.
Trái ngược với sự chật chội ở hai đầu sân, tuyến giữa của Chelsea lại bộc lộ một lỗ hổng đáng lo ngại. Moises Caicedo và Enzo Fernandez gần như là bộ đôi mặc định, nhưng phía sau họ là Romeo Lavia với thể lực mong manh, Dario Essugo chưa chứng tỏ được bản thân, và Andrey Santos đã bị bán cho MU với giá 56,3 triệu euro. Một đội bóng muốn cạnh tranh danh hiệu không thể chỉ dựa vào hai tiền vệ trung tâm, đặc biệt khi một trong số họ thường xuyên vắng mặt vì chấn thương.
Cole Palmer vẫn là ngôi sao sáng nhất, và Morgan Rogers được mang về với mức phí lên tới 137,3 triệu euro để tăng cường sức mạnh tấn công. Nhưng như tôi đã nói, việc bổ sung một cầu thủ tấn công không thể vá víu cho sự mất cân đối cố hữu. Nếu Xabi Alonso – người được đồn đoán sẽ dẫn dắt Chelsea – muốn xây dựng một đội bóng có bản sắc, ông ấy cần một tuyến giữa đủ sức kiểm soát thế trận. Với những gì đang có, bài toán nhân sự của Chelsea vẫn còn rất nhiều dấu hỏi chưa có lời giải.